Chuyến đi Đà Lạt lần này là một quyết định bộc phát — tôi mua vé máy bay vào tối thứ Sáu và sáng hôm sau đã có mặt ở thành phố ngàn hoa.

Đà Lạt vào tháng Tư không phải mùa đẹp nhất, nhưng cái se lạnh buổi sáng sớm và làn sương mỏng phủ trên những ngọn thông khiến tôi quên mất mình đang ở Việt Nam.

Những góc phố tôi yêu thích

Tôi không đi theo lịch trình có sẵn. Thay vào đó, tôi cứ đi theo cảm giác — rẽ vào con ngõ nhỏ nào đó trông có vẻ thú vị, dừng lại ở bất kỳ quán cà phê nào có ánh sáng đẹp.

Đà Lạt là nơi mà bạn không cần phải đi đến đâu cụ thể — chỉ cần đi thôi, và thành phố sẽ tự tìm đến bạn.

Cà phê và những cuộc trò chuyện

Nếu có một thứ tôi nhớ nhất về Đà Lạt, đó không phải cảnh đẹp hay thức ăn — mà là những buổi ngồi trong quán cà phê nhỏ, nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ và đọc sách.

Thành phố này có cái gì đó khiến người ta chậm lại. Và đôi khi, chậm lại chính là điều chúng ta cần nhất.