Hồi trung học, tôi ghét đọc sách. Với tôi lúc đó, sách là thứ người lớn bắt đọc, không phải thứ mình tự chọn.
Mọi thứ thay đổi khi tôi 22 tuổi, bắt gặp cuốn "Đắc Nhân Tâm" trong tiệm sách cũ gần nhà. Tôi mua nó vì bìa trông hay hay, không có kỳ vọng gì đặc biệt.
Khoảnh khắc "aha"
Đọc xong cuốn sách đó trong một ngày cuối tuần, tôi nhận ra mình vừa tiếp thu nhiều hơn một học kỳ ở trường. Không phải vì kiến thức — mà vì lần đầu tiên tôi đọc một thứ gì đó thực sự nói với mình.
Sách không phải là để "hoàn thành" — sách là để sống cùng, đặt xuống, nghĩ ngợi, rồi lại tiếp tục.
30 phút mỗi ngày
Tôi không có công thức thần kỳ nào. Tôi chỉ đặt điện thoại xuống trước khi ngủ và thay bằng một cuốn sách. 30 phút mỗi ngày — nhỏ thôi, nhưng cộng lại sau một năm là hơn 180 giờ đọc sách.
Thói quen nhỏ, thay đổi lớn. Đó là tất cả những gì tôi có thể nói.